Ai khổ vì ai (Thương Linh)






AI KHỔ VÌ AI?
(Tác giả: Thương Linh)
ANH biết chăng ANH: EM khổ vì ai, EM khóc vì ai?
Ngày vui đã tan, nhân tình thế thái còn lại đống tro tàn.
EM muốn kêu lên cho thấu tận trời cao xanh:
rằng TÌNH EM YÊU sao giống ĐỜI ĐÓA PHÙ DUNG-
sớm nở tối tàn, xót xa duyên mình chưa thắm- đành dở dang.

Thuở xưa, ngày đầu của nhau: hai đứa VANG CÂU TÌNH CA;
ngày đầu của nhau: ANH đón đưa EM về nhà,
trăng nước hiền hòa; ngày đầu của nhau: hương sắc tình yêu đậm đà.

Ngày nay, NGƯỜI đành bỏ EM canh vắng bơ vơ, sầu đau.
NGƯỜI đành bỏ EM, quên KHÚC CA YÊU LẦN ĐẦU.
Trăng nước bạc màu, NGƯỜI đành bỏ NGƯỜI như sương khói sau chuyến tàu.

ANH biết chăng ANH: EM ngủ nào yên, EM thức nào yên?
Nhiều khi cố quên, nhưng chỉ thêm chuốc vào lòng những ưu phiền.
Âu yếm hôm qua không xóa được buồn hôm nay.
Người phụ đời EM khi đã CẠN CHÉN TÌNH SAY, để lại thương sầu.
Trót yêu nhau rồi, sao nỡ làm khổ nhau?

(Lời được trích chính xác từ tờ nhạc xuất bản ngày 11-09-1970)