Má hồng Đà Lạt (Minh Kỳ - Lan Anh)






MÁ HỒNG ĐÀ LẠT
(Tác giả: Minh Kỳ-Lan Anh)
ĐÀ LẠT lắm sương mù phải không- hỡi cô em má hồng
đẹp như ti gôn vừa nở?
ĐÀ LẠT lắm hoa rừng phải không-
lối đi xinh tươi vô cùng, rất đẹp là lúc hoàng hôn?

ĐÀ LẠT lắm thông già phải không-
tóc thông xanh núi đồi, tình yêu sao như gần gũi?
ĐÀ LẠT lắm chim trời phải không-
líu lo kêu (ca) vang cả bầy như mừng du khách về đây?

Ta vẫn nghe ĐÀ LẠT yên vui lắm
đó quê hương của nàng thơ.
Ta vẫn nghe đường đèo quanh co khuất mờ-
tuyệt trần là HỒ THAN THỞ.
Ta vẫn nghe đường về PRENN quyến rũ-
thác PRENN như mộng trần gian.
Nhưng vẫn chưa một lần đi thăm xứ lạnh
vì đời còn lắm gian truân.

Ngày nào đó ta về để vui với cô em má hồng
để đôi tim khơi mạch sống.
Vào rừng ÁI ÂN chiều, gọi chim
đến, khen cô em diễm kiều cho hồn mình cháy vì yêu.
Ngày nào đó ta về đợi nhau nhé cô em má hồng
đẹp như tranh thơ tuyệt tác.
Ngày nào đó ta về để đưa gót chân cô em trang đài
đi vào mê đắm ĐÀ LẠT.

(Lời được trích chính xác từ tờ nhạc xuất bản ngày 21-02-1974)